Ta khép cửa mùa đông
Soi mình trong tĩnh lặng
Ngoài kia nắng không hồng
Nên phố trưa còn vắng
Khi nào ta ngồi nhớ
Những nhiêu khê cuộc đời
Là quay về hơi thở
Thấy phiền não nhẹ vơi
Khi nào ta ngồi tưởng
Những niềm vui xa vời
Nương lời kinh, ta niệm
Vực ta tỉnh thức thôi
Về với mình, hiện tại
Quá khứ thỏng tay rồi
Bây giờ ta dừng lại
Mặc tương lai còn trôi.
Subscribe to:
Post Comments (Atom)
0 Bình luận:
Post a Comment