Tre già măng mọc đó là lẽ đương nhiên. Ông bà xưa nói rất đúng khi dùng hình ảnh ẩn dụ này để nói đến sự thay đổi về con người. Lớp người đi sau tấn lên để từ từ thay lớp người đi trước như một quy luật cuộc sống. Đã là quy luật tất nhiên mọi người phải hành xử theo nó. Vì không biết mà đi ngược lại tức là thiếu trí. Biết mà vẫn cố níu kéo là ngã chấp. Cả hai khuynh hướng trên đều là biểu hiện của vô minh.
Ở Mỹ, người ta đặt ra luật không cho phép một người giữ vị trí tổng thống quá hai nhiệm kỳ. Thay đổi người lãnh đạo tối cao là thay đổi quan niệm nhìn nhận, thay đổi cách thức hành động phù hợp với thời đại để không sói mòn cũ kỹ. Đối với các công ty lớn trên thế giới, thông thường cứ ba năm sẽ có xáo trộn lớn về nhân sự, người mới đến, người cũ ra đi. Sư thay đổi này tuy phá vỡ tính ổn định nhưng đem lại diện mạo mới cho công ty, hứa hẹn sẽ có những sáng tạo đột phá. Mặt khác, việc thường xuyên bố trí lại nhân sự vừa giúp nhân viên tự đào luyện mình thích nghi với nhiều công việc khác nhau. Hơn nữa, việc này giúp công ty không phụ thuộc vào một vài nhân vật giữ vị trí chủ chốt. Các công ty này chắc chắn không hề biết đến nhân quả, ngã chấp nhưng họ nắm chắc quy luật và hành xử hợp lý theo quy luật tự nhiên và thu được lợi ích .
Nhìn ra bên ngoài rồi ngó bên trong, GĐPT không phải là một tổ chức thu lợi hay công ty kinh doanh lợi nhuận mà là một tổ chức Giáo Dục có ban bệ chặt chẽ, có sự liên hệ hàng ngang hàng dọc tương đối hoàn bị vì thế tình cảm là yếu tố quan trọng giúp anh chị em xích lại gần nhau và có cùng một tâm nguyện mong tổ chức luôn luôn vững mạnh. Nhưng đã là tổ chức thì không thoát ra ngoài quy luật . Muốn nó phát triển cần phải có sự bố trí nhân sự hợp lý không những chỉ dựa vào thâm niên hay cấp mà còn dựa trên năng lực chuyên môn . Nhìn vào cơ cấu tổ chức nhân sự GĐPT người ta dễ nhận thấy măng đã mọc mà tre chưa chịu già. Nói như vậy không phải phủ nhận công lao của các anh chị cao niên, mà các anh chị cần phải tin và biết lúc nào cần trao trách nhiệm nặng nề cho lớp trẻ . Còn lớp trẻ phải biết tận dụng năng lực sẵn có phục vụ tổ chức nhưng không quên những lời giáo huấn truyền trao của các anh chị .
Chúng ta cũng biết có lẽ các anh chị sợ lớp trẻ không đủ Đạo tâm cầm lái trước những thay đổi, mưu mô của thời cuộc mà ngã tay nản lòng. Sự lo lắng ấy phần nào chính đáng nhưng xét cho kỹ cũng không đáng lo lắm. Vì sao? Muốn biết vì sao phải nhìn lại chương trình tu học trường kỳ. Một năm bậc Kiên, hai năm bậc Trì , ba năm bậc Định và năn năm bậc Lực. Đó là chưa kể quá trình xét duyệt và phong cấp cũng lắm nhiêu khê, đòi hỏi sự kiên trì và đều đặn liên tục của các anh chị Huynh trưởng. Chương trình đào luyện Huynh trưởng GĐPT là một chương trình đặc biệt, không chỉ trang bị kiến thức chuyên môn mà còn chỉ con đường để lớp trẻ tăng trưởng về mặt đạo hạnh. Muốn tăng trưởng về mặt này cần phải có công phu tu tập, có thời gian dài thử thách. Nói ra như thế để chứng tỏ rằng mỗi người Huynh trưởng đã được truyền đăng, đã phát nguyện trước Bổn Sư một đời phụng sự cho lý tưởng màu Lam không ít thì nhiều qua thời gian, qua quá trình tu tập không mệt mỏi cũng có bản lãnh nhất định .
Về chuyện măng tre này, đông tây, kim cổ không hẹn đều gặp nhau ở một điểm chung. Người Hán có câu “Trường Giang hậu lãng suy tiền lãng” (Trường Giang lớp sóng sau xô lớp sóng trước) để nói sự đổi thay biểu hiện của con người thời cuộc. Sóng sau, sóng trước cũng là một hình ảnh đặc sắc như tre và măng ... Nhìn sâu vào bên trong thì sóng sau hay sóng trước cũng đều là nước cùng chung một dòng . Tương tự, măng hay tre thì có gì là khác ... Muốn được vĩnh viễn phải nhìn xuyên qua hình dáng, đi sâu vào tủy chất. Hình dáng đổi thay tủy chất còn mãi. Nhìn được như thế thì có lẽ đã đến lúc cần một sự thay đổi.
Monday, December 7, 2009
Subscribe to:
Post Comments (Atom)
0 Bình luận:
Post a Comment